Ca dao Việt Nam ta có câu:
"Cày đồng ban buổi ban trưa
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày."
Thật đúng như vậy! Người nông dân đã một nắng hai sương, đổ biết bao mồ hôi công sức xuống ruộng đồng để làm ra hạt gạo trắng ngần. Câu ca dao ấy cứ văng vẳng bên tai làm tăng lên niềm kính trọng trong em đối với người nông dân, nhất là khi em tận mắt nhìn thấy hình ảnh bác Năm đang cày ruộng, một người nông dân ở cạnh nhà nội em nhân một dịp về thăm quê.
Bác Năm có một thân hình cường tráng, khỏe mạnh. Năm nay bác xấp xỉ tuổi 50 nhưng trông bác có vẻ già hơn trước tuổi vì công việc đồng áng. Khi ra đồng bác mặc bộ đồ bà ba đen đã sờn bạc để lộ cánh tay rắn chắc nổi lên những đường gân xanh. Trên đầu bác đội chiếc nón lá cũ, làn da màu bánh mật. Khuôn mặt bác hình chữ điền, nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt sáng luôn có cái nhìn hiền từ. Mái tóc bác ngắn, gọn gàng. Nhìn chung, hình dáng của bác toát lên hình ảnh người nông dân cần cù và thật thà.
Nhìn những luống cày mới úp lên nhau, em nghĩ mai đây cánh đồng lúa này sẽ hứa hẹn một mùa bội thu cho ta những hạt thóc quý giá, thơm ngon, nuôi dưỡng cuộc sống con người. Em thầm cảm ơn và trân trọng hơn những người nông dân cần cù như bác Năm đã đổ mồ hôi công sức để chúng ta có những bát cơm thơm dẻo. Quả là “Một hạt thóc vàng chín giọt mồ hôi”.